Welcome & Happy Holidays!
Trang 2 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123 CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 24
  1. #11
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi Concept
    Mình thích cái đoạn này, hàng TQ giá thì có rẻ thật nhưng lại xây dựng nền công nghiệp kiểu như xây nhà từ nóc.. sản phẩm sao chép rần rần nhưng lại không có cơ sở vững chắc.. lúc giá lao động rẻ thì còn ổn nhưng đến khi không còn ưu thế đó nữa thì khủng hoảng. Thử điểm lại xem có nhãn hiệu nào từ ô tô, máy tính đến điện thoại di động có cái nào TQ đứng hàng top chưa hay chỉ quanh quẩn ở Iphone, Samsung, Toyota, Huyndai, v.v...

    Các tập đoàn lớn họ chỉ sợ mất thị trường TQ thôi vì nó quá lớn, còn công nghệ TQ họ chả ngán vì thật ra đó là của họ.

    Còn làm thế nào để cạnh tranh ư ? ở thị trường Việt Nam có nhiều ví dụ rồi chẳng hạn như các hãng xe máy Nhật đã cạnh tranh rất hiệu quả với xe máy TQ mặc dù họ có giảm giá đâu. Iphone rồi Samsung cũng thế, giá không hề rẻ mà lại sống tốt.
    Ý Bạn là cạnh tranh bằng Chất lượng vượt trội, chứ không phải là hạ giá thấp ?
    Hay Công nghệ vượt trội ? hay cả hai ?
    (tất nhiên cả chất lượng và công nghệ thì "quá ngon" rồi , nhưng quá khó ! )

    Ý mình là sản phẩm Việt nam (công ty Việt nam), cạnh tranh với sản phẩm Trung quốc.

  2. #12
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi yeuthichdientu
    Bạn có rất nhiều kinh nghiệm !
    Mình đọc chỉ hiểu được khoảng 50-60%

    Trường hợp một cá nhân (hoặc một nhóm nhỏ), thuyết phục một Ông chủ đầu tư tiền vào sản phẩm thì đúng là rất khó. Khi đó, Ông chủ sẽ coi đó là một khoản tiền phải sinh lời, phải mang lại gì đó trong tương lai. Sẽ soi xét nhiều yếu tố như Bạn nói.

    Trường hợp như mô hình Kickstarter lại khác, một sản phẩm tuy chưa thành hình (hoặc chỉ có mẫu), nhưng lại "bán" trực tiếp cho từng người tiêu dùng, mỗi người chỉ mua một ít. (mà còn chưa có hàng ngay ).
    Đôi khi còn chẳng biết người chủ dự án là ai ?, có chém gió hay không nữa ? ... nhưng người mua khá yên tâm vì có trung gian "bảo lãnh".
    Người chủ dự án thì có vốn để thực hiện, không phải "cắm nhà, cắm đất" để làm, rủi ro lúc này có thể là "ra đường".
    Còn giả sử góp vốn không thành công, chủ dự án sẽ không làm nữa, sẽ chỉ tốn rất ít, chứ không mất tất cả như cách truyền thống. (đó là ý "giảm thiểu rủi ro" của mình).
    Nếu đúng được như vậy, mình nghĩ nhiều người sẽ có cơ hội hơn, hiện thực hóa được các ý tưởng. Nhất là các bạn trẻ.

    Liệu có thể áp dụng mô hình Kickstarter ở Việt nam ?
    Những vướng mắc (nếu có) ?
    Bạn đang có một cái nhìn đầy tích cực và dẫn đến tham lam ...
    Nếu bạn không chăm, đầu tư, mất thời gian & công sức vào một điều gì ... không gì có thể tự thành công cả, mà nếu có thì cũng còn chưa chắc thành công! Bạn có chắc là "chứ không mất tất cả", "tốn rất ít", ... Là một người cha của đứa con tinh thần, nhiệt huyết vì nó bạn có thể "không làm nữa" - bỏ rơi nó như vậy ko? Ở con mắt người thành công đó là sự thiếu kiên trì, kham khổ, vượt khó, dễ bỏ qua thành công!
    Làm gì có chuyện bỏ ít ít được nhiều, cái mà bạn đang nhìn thấy chỉ là những ngôi sao trên bầu trời, đây gọi là hiệu ứng "sao". Những thất bại, tỉ lệ ntn ? Các nhà đầu tư mạo hiểm đã đánh giá kick-starter là MẠO HIỂM - 20% thành công cho tất cả các dự án khả thi (đọc báo xem cái hội gì chuẩn bị 10 triệu đô đầu tư mạo hiểm vào vn nhé ).
    Bạn phải hiểu thành công một lúc một nhát chỉ như là ngôi sao băng, sớm vụt qua. Thành công thực sự của con người muốn thực sự là gì ? Đó là điều bản thân bạn - con người thực bạn muốn. Bạn đang hướng sự thành công đến là sự giàu có về tiền bạc ? Giàu có, có rất nhiều loại! Giàu tri thức, giàu tình cảm, giàu nước mắt, ... mỗi loại giàu sẽ đem lại những giá trị đặc thù riêng. Nhưng giàu bền vững, giàu vui vẻ, giàu hạnh phúc lại là một thứ kết hợp rất nhiều cái giàu đó lại.
    Ý tưởng rất hay, nhưng phải nhắc lại rằng ý tưởng rất ngắn ! Nó là một ánh sao lóe lên, và thỉnh thoảng có người chụp lại được giây phút ấy, có rất ít ít người tháy nó đẹp ở trong ảnh. Trong khi có rất nhiều người dưới vòm trời đó có thể nhìn thấy nó - tức là không chỉ mình bạn nghĩ ra. Vậy điều gì khiến nó không trở thành sự thật ? Đó chính là sự nhiệt huyết, kiên trì với những mong muốn của mình. Bạn đọc cái cuốn gì "tôi tài giỏi và bạn cũng thế" ko? Tác giả Adam Khoo có thành công ngay từ đầu với nhà xuất bản không ?
    Đó có thể là thành công quá lớn so với kick-starter. Nó đơn giản hơn, nhưng bạn muốn thành công lâu dài hay chỉ là chốc nhát ?
    Kickstarter ở vn không phát triển vì người vn có xu hướng không muốn chia sẻ thành công với ai, 100 người thì 100 người như vậy, 1000 người thì 1001 cũng như vậy mà thôi. Thế cho nên cái tổ chức nước ngoài kia mới tuyên bố nhảy vào vn, trong khi họ mới huy động vốn được 20 triệu đô.
    Vn gần Tq, bạn chỉ cần kick một nhát, có người sang Tq đặt hàng cái na ná như bạn luôn ! Bạn nghĩ trong số 100 triệu người vn nghĩ với hơn 1 tỷ người Tq nghĩ thì số lượng ý tưởng ra sao? Điều kiện thực hiện và triển khai ở đâu nhanh hơn ?
    Việc vận chuyển ở vn còn quá đất, mua mỗi con slide_nut đã bị nâng giá 200% rồi còn bị chém thêm 30k tiền ship từ cầu Vĩnh Tuy vào trung tâm, tổng phải trả đội lên 350%. Hỏi bạn có cạnh tranh với hàng Tq nhập về bán nguyên chiếc mà rẻ hơn không ?
    Lấy ví dụ cái mạch sạc dự phòng, hầu hết ai học điện tử công suất cũng có thể tự làm được. Từ hiệu suất cao đến vừa tính năng này nọ kia, ... Nhưng cơ bản là bạn vẫn dùng linh kiện Tq, vậy bạn làm sao rẻ hơn ? Làm gì có chuyện người ta bán cho bạn cái dao rồi để nó quay lại đâm mình ?
    Lấy ví dụ khác, gần giống. Các bộ sạc năng lượng mặt trời chẳng hạn. Mình làm có đấy nhưng không cạnh tranh về giá. Đồ TQ nó cứ rẻ hơn đã, người mua có quan tâm chất lượng ra sao đâu, thấy nó chạy được là được, đâu quan tâm hiệu suất. Người vn ham rẻ !
    Bạn muốn thành công có chủ đích - theo mong muốn, bạn phải biết xâu chuỗi một chút, sắp xếp một chút điều mà xã hội - nhu cầu đang và sắp phát sinh. Không phải nhu cầu sở thích của bạn, nếu chẳng may nó trùng thì đó gọi là may mắn chứ gọi là thành công gì ? Bởi họ có lần "thành công" sau nữa không ?
    Mô hình kick-starter ? Ở vn có rất nhiều doanh nghiệp nhiều tiền, Viettel, Fpt, Vnpt, Pvi, ... họ có chừa một đồng nào ra ngoài không ? Họ tự lập viện nghiên cứu gì gì đó, làm cái sân chơi của mình ! Họ đốt tiền ở đó, trong khi rất nhiều starter thèm. Và một số starter được thế giới biết đến không xuất phát từ những Viện nào đó.
    Điều gì sẽ đảm bảo tôi tin bạn ? Làm sao tôi biết bạn chi tiền của tôi hiệu quả ? Tài chính của chúng ta quá rối rắm, nhưng lại không chặt. Nó là công cụ cho người giàu, và bắt nạt người không có gì!
    Cách duy nhất là các bạn trẻ phải đồng lòng, tập trung nhau lại. Tự thỏa thuận với nhau cho tốt, góp những đồng vốn nhỏ nhoi để tạo nên những sản phẩm có hình thái ban đầu. Chịu khó năng động quảng cáo, thuyết phục, phải tự mình bán hàng. Facebook không thể tự nhiên có 1 trăm nghìn tập khách hàng ban đầu, khi họ chưa biết nó là gì!
    Bạn thử nghĩ, đặt mạch in ở vn 02 lớp mà đắt ngang đặt 4 lớp bên Tq, trong khi chất lượng còn chưa bằng! dây chuyền SMT - hàn dán phục vụ quy mô nhỏ không có. Bạn muốn làm sản phẩm vài trăm cái thì chi phí cao ngất ngưởng > ai mua ?
    ...

    unhappy

  3. #13
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi yeuthichdientu
    Ý Bạn là cạnh tranh bằng Chất lượng vượt trội, chứ không phải là hạ giá thấp ?
    Hay Công nghệ vượt trội ? hay cả hai ?
    (tất nhiên cả chất lượng và công nghệ thì "quá ngon" rồi , nhưng quá khó ! )

    Ý mình là sản phẩm Việt nam (công ty Việt nam), cạnh tranh với sản phẩm Trung quốc.
    Theo binh pháp Tôn Tử, địch mạnh ta yếu không được đánh (cạnh tranh).
    Phải không bại trước, tận dụng các ưu thế địa phương của mình. Tức phải làm các sản phẩm có tính địa phương cao, biến hóa nhanh.
    Lấy điểm mạnh của ta đánh điểm yếu của địch. TQ xa, việc cập nhật tính năng sản phẩm chậm, phản ứng chậm, bảo hành chậm, chất lượng thường không đảm bảo (không chỉ không cao mà còn không đồng đều). Ta ở địa phương có tính tùy biến nhanh, sản phẩm luôn cập nhật tính năng, chăm sóc khách hàng chu đáo.
    Địch đánh ta, cướp ta - nó bán sản phẩm cho dân mình xong nó lấy tiền đó sản xuất bán tiếp thì chính là giết doanh nghiệp mình thì phải có cách tránh ra, không để nó cướp - vườn không nhà trống là một ví dụ. Trong đó các chiến dịch "người vn dung hàng vn", tẩy chay đồ Tq có độc, đỉa, ... là một số chiêu
    Đừng nói rằng bạn có công nghệ hơn họ. Một là họ chẳng có gì nên bắt chiếc mới rẻ ! Hai là họ đã quá hiểu công nghệ nên mới làm hạ giá được như vậy ! Đó là điểm mạnh của địch.
    Chất lượng ? Bạn đã làm hằng trăm nghìn sản phẩm chưa, chạy test qua các khâu chuẩn chưa ? Chạy bền và sửa chữa feedback khách hàng bao năm ? Chất lượng không phải là thứ bạn - nhà sản xuất nói là được đâu. Về lí thuyết phải đăng kí với cục đo lường - cục đăng kiểm mới được lưu hành, chứ chưa nói đến khách hàng.
    Theo binh pháp, phải lấy lương thực, binh lính của địch đánh địch. Cũng không cần người sống ta chết, tổn thương hòa khí, đấu chiến liên miên không dứt, tổn hai kinh tế hai bên. Đẩy nó ra khỏi biên giới nhưng ta vẫn có thể hợp tác với nó, nó sản xuất giúp ta, nó rẻ mà, nó không được bán hàng trực tiếp tại nước ta. Ta cầm chuôi đầu ra, ta đặt hàng và nó phục vụ, tỉ suất lợi nhuận của ta phải cao hơn của nó...
    ... bí mật ctr ...
    happy

  4. #14
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi dangsonbk
    Mình mua bên TQ về mạch tương tự giá 0.88$ còn được free ship tận nơi.

    Vấn đề ở đây là ý tưởng để mọi người cảm thấy đáng để bỏ tiền ủng hộ, tiếp nữa là tìm được 1 đội làm việc thật hiệu quả, còn nhưng vấn đề như ngoại ngữ, giao tiếp ... thì có lẽ không đáng lo lắng quá. Dân kỹ thuật mình bây giờ nhiều người tiếng Anh tốt mà.
    Bạn xem lại cái mạch của bạn có phần boost 5V- lên 16V không đã nhé.

  5. #15
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi returnX
    Bạn xem lại cái mạch của bạn có phần boost 5V- lên 16V không đã nhé.
    Mình không để ý thật. Tự nhận gạch. X_X

  6. #16
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi NguyenHung77
    Bạn cũng hiểu cái nhìn ở mỗi góc độ, mỗi vị trí sẽ khác nhau. Với sinh viên có thể khó thực hiện nhưng với người đi làm vài năm thì lại không khó. Vấn đề sinh viên nhìn thấy chỉ là một số vấn đề bắt đầu, người đi làm lại nhìn thấy vấn đề thực hiện toàn hệ, đầu ra. Nhưng cả hai đều đắn đo, nếu không làm gì cả hoặc đợi chắc chắn 100% thì rất lâu. Có khi cả đời mới thực hiện được.
    Vì vậy, mình cũng muốn chia sẻ cho sinh viên nhiều kinh nghiệm nhưng có một sự thực đáng buồn là:

    ...
    Cái nhìn sẽ thay đổi khi tầm tư duy thay đổi.
    Những điều Bạn nói về SV chắc không ít SV phải giật mình ý nhỉ
    Giả sử ta không tính đến những bạn ham chơi + lười học, mà chỉ tính những bạn chăm chỉ học, có được chút kiến thức, có tham vọng ... nhưng chưa xin được việc làm (cũng khá phổ biến).
    Góp vốn làm sản phẩm thì đầy rẫy khó khăn ... trước khi thành công.
    Vậy có cách gì để các bạn ý thử nghiệm kiến thức, để trải nghiệm việc làm thực tế không?
    (mình cũng thấy khó quá !)

  7. #17
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    0
    Phương thức hoạt động như Kitstater mình nhận thấy rằng sắp hết thời rồi, đối với Trung Quốc (đặc biệt), Việt Nam thì mô hình như Kitstater khó có cửa tồn tại, chỉ cần nhìn thấy được ý tưởng, nhu cầu ứng dụng, xu hướng khả quan, rồi với đội ngũ trí thức sẵn có, mã nguồn opensource chia sẽ nhiều, tìm tòi, ngâm cứu ra sản phẫm giải pháp tương tự, như vậy nhà đầu tư lựa chọn con đường như vậy chắc cú, bằng cách đưa ra dự án có các yêu cầu mong muốn của mình cho một doanh nghiệp tạo ra một loạt sản phẫm hoàn chỉnh, Hoặc nhà đầu tư xây dựng một nhóm để phát triển dự án.Người Việt Nam luôn muốn làm chủ sản phẫm của mình, có tên tuồi thương hiệu của riêng mình trên sản phẫm đó, không muốn sản phẫm có tên tuối thương hiệu là của chung.
    Hàng giá rẽ của Trung Quốc cũng gần như hết thồi rời, ngoại trừ những mặt hàng chủ chốt đặc biệt cần thiết,chính vì hàng hóa giá rẽ của Trung Quốc khó tiêu thụ được nữa cho nên nền kinh tế Trung Quốc lao dốc( chưa nói đến nguyên nhân, vai trò tư tưởng chính trị).Riêng về hàng điện tử của các hãng nỗi tiếng không phải công nghệ của người Trung Quốc làm ra, nhưng người Trung Quốc bán với gia rẽ hơn là do thị trường của họ quá lớn, nhân công rẽ, máy móc hiện đại, luôn gia công ra số lượng hàng loạt rất lớn , Người kinh doanh Trung Quốc rất biết cách phối hợp với nhau, họ kinh doanh mặt hàng linh kiện điện tử, đơn đặt hàng với nhà sản xuất với số lượng hàng trăm ngàn, hàng tỷ đơn vị, cho nên có được cái đơn giá rất thấp, với thị tường rộng lớn, nên không lo ngại việc khi lấy vào số lượng đơn hàng hóa lớn có tiêu thụ được hay không?. Với nguồn phân phối lớn như Trung Quốc thi lượng tiêu thụ trong trong một thời gian ngắn đã một phần thu lại phần vốn bỏ ra, còn lại là phần lợi nhuận trong lượng hàng hóa còn lại họ bán với giá rẽ bằng 70% đến 80% so với thị trường, họ thường sử dụng cách thức này để đánh bại các nguồn hàng khác, chưa nói đến lượng sản phẫm dư thừa muốn bán giá bao nhiêu cũng được.
    Mình cũng đã làm sản phầm điện tử, và mình khẳn định đủ sức cạnh tranh sản phẫm tương tự của Trung Quốc khi nhập về Việt Nam, đương nhiên phải có sự sáng tạo,trí tuệ và chiến luộc của mình.Mặt dù vẫn lấy linh kiện hay gia công bên Trung Quốc.

  8. #18
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi yeuthichdientu
    Những điều Bạn nói về SV chắc không ít SV phải giật mình ý nhỉ
    Giả sử ta không tính đến những bạn ham chơi + lười học, mà chỉ tính những bạn chăm chỉ học, có được chút kiến thức, có tham vọng ... nhưng chưa xin được việc làm (cũng khá phổ biến).
    Góp vốn làm sản phẩm thì đầy rẫy khó khăn ... trước khi thành công.
    Vậy có cách gì để các bạn ý thử nghiệm kiến thức, để trải nghiệm việc làm thực tế không?
    (mình cũng thấy khó quá !)
    Có cách để trải nghiệm thực tế ! Rất nhiều ...
    Mình không chê các bạn sinh viên ham chơi, phượt. Cái gì cũng có giới hạn của nó, khi vượt quá thì nó sẽ thay đổi tính chất, giống câu "tự do trong khuôn khổ" mà không phải ai cũng hiểu, cũng làm chủ. Ví dụ: đọc truyện có câu " cái gương rất sáng ở mặt trước thì mặt sau lại càng tối", đi qua cái ranh giới mặt gương ấy là hai sự đối lập. Những sinh viên năng động, chơi, phượt ở một góc nhìn khác lại chính là những người hòa nhập cuộc sống hơn, hiểu thị trường và nhu cầu các nơi, nếu họ chịu quan sát để ý sẽ thấy được các khó khăn thực tế và các cơ hội tận dụng từ khó khăn đó. Nhắc lại rằng khó khăn chung là khó khăn với chính ta và cả các đối thủ, nếu ta vượt qua nó thì nó chính là công cụ tốt nhất cản trở đối thủ của ta. Nhưng người Việt mới chỉ đi đến bước này. Sau khi vượt qua hàng rào khó khăn thứ nhất, thì sản phẩm của bạn chính là thứ dần xóa bỏ cái hàng rào đó. Bạn phải tìm cách xác định hàng rào khó khăn tiếp theo trước khi "va" vào nó, trước khi đối thủ đuổi kịp bạn. Khi xác định được, có phương án qua ải thứ 2 bạn phải tìm cách xóa bỏ hoàn toàn ải 1 bằng cách: bán và công khai thành công ải 1 cho những đối thủ - kẻ thèm muốn. Đây là cái khôn! Không phải ngu! Làm như vậy ta sẽ bán được giá hời, nhiều người mua, nhưng người mua không tạo được ưu thế cạnh tranh vì ai cũng có. Trong cái lúc họ cạnh tranh với nhau ta đã tích lũy được giá trị từ chính họ, tụ sức vượt ải 2 và tiếp tục bỏ rơi họ. Họ sẽ luôn là cái nền, cái phụ trợ thay ta phát triển những thứ còn lại. Đó là tư duy làm cái quan trọng và thuê cái cần thiết mà mình đã nói ở phía trước.
    Vì vậy, dù làm gì cũng có ích nhưng phải biết phối hợp. Làm một việc lợi ích 01, làm hai việc lợi ích 03, làm mười việc lợi ích 100 khi các công việc được móc nối và hỗ trợ nhau. Ví dụ: ngủ là một việc khôi phục năng lực làm việc, đảm bảo đầu óc thông thái. Khi làm việc ở trạng thái thông thái, 1h còn hơn 3h bình thường, có khi các ý tưởng sẽ bùng nổ bất chợt.
    Các ý tưởng được phát sinh trong các điều kiện thực tế khi có sự kết hợp các thông tin từ các trường thu thập khác nhau ở các thời điểm, không gian và tư duy level nội tại. Đi "thực tế" là điều không thể thiếu . Ví dụ: có chơi game nhiều mới biết cách người ta chơi, vận hành, vá lỗi, câu dẫn người chơi ntn! ...
    Ngược lại, chăm chỉ học với nhiều thời gian quá mức cũng chính là tự cách li mình. Kiến thức trong sách vở luôn là lạc hậu và không bao giờ là đầy đủ cả. Khả năng vận dụng vào thực tế không có vì không có thời gian "thực tế". Trong bài phỏng vấn xin việc 45 phút của mình, đã tự tin trả lời "tại sao em chỉ có bằng khá ?", vì 90% thời gian ra khỏi nhà của em là để cho việc thí nghiệm, đọc báo quốc tế, học chương trình của lớp bên cạnh,(còn chưa nói học thuê cho người khác - vừa được kiến thức vừa được tiền ), ... em chấp nhận đánh đổi để có cơ sở vững chắc khi ra ngoài có thể làm việc được ngay. Và mình đã chứng minh khi trả lời các câu hỏi chuyên môn một cách "văng bọt mép" . Từ đó tạo nên một phần tự tin cho bản thân, chém "gió" thực sự mà trả lời "em có run không ?" - "em không run gì ạ" - đạp hai tay lên bàn và nhìn thẳng đối phương
    Thực tế để vận dụng có rất nhiều chỗ: theo thông thường với các sinh viên là các phòng thí ngiệm, hoạt động ngoại khóa, các công ty nhận thực tập - thuê trá hình, và tự thân , ... Nhưng muốn từ đó muốn có lợi ích về tài chính thì thực sự là "tham" và đa mục tiêu. Nhắc nhớ rằng, làm thực nghiệm là để lấy kinh nghiệm, những điều vận hành thực tế, những thứ tiểu tiết mà sách vở không ghi hết, ... chứ không phải là mục tiêu tài chính. Nếu ta có đầy mình kinh nghiệm thì nó là công cụ "đao" để ta gặt hái thành công - giá trị tài chính lớn hơn nhiều sau này - mục tiêu lớn. Còn việc có được một chút ít n gay khi thực hiện đã là tốt lắm rồi, đó chỉ là mục tiêu nhỏ.
    Sinh viên phải hiểu rằng: những thứ họ biết, những thứ họ nghĩ hầu hết có rất nhiều người cũng làm được. Ví dụ như cả lố sinh viên ra trường - tốt nghiệp khóa trước, bao gồm cả có việc và chưa việc. Vậy điều gì ta (SV) hơn họ ?
    Sinh viên có môi trường nghiên cứu! Ở một khía cạnh khác là được dưới sự bao che của một tầng lớp giảng viên, thạc sĩ, tiến sĩ, giáo sư, ... - những con người kì cựu - mãn kinh ------ nghiệm -> phải tận dụng triệt để! Trong khi phần lớn, 99% sợ giảng viên, ngại tiếp xúc, thường sợ cái kiểu "tứ đại ác nhân" mà không dám xông sáo - tìm hiểu sự thực. Đó là một điều kiện để khai thác cái mỏ, đừng tưởng làm ở phòng thí nghiệm trường mà đã hay ho! Nếu không biết cách quan sát, tiếp thu, chọn lọc, đặt câu hỏi một cách tổng quát và có giá trị thì cũng đều là vô dụng hết !
    Sinh viên có bao giờ xem các đội khác làm kĩ thuật không ? Hay chê họ - cái bọn rỗi hơi, dở ẹc! Trong khi đó là những chỗ có thể khai thác ... thông tin phù hợp hoàn cảnh.
    Lại nhắc lại rằng, nguyên nhân dẫn đến sinh viên không có việc - một phần quan trọng là không có tri thức (kiến thức là một phần trong tri thức) đầy đủ, sẵn sàng. Phải biết, người nhỏ làm việc nhỏ, lớn dần mà vững mạnh, không gì có thể cản bước chân mình. Làm những việc mình có thể, làm ngay, làm tốt, khi những điều tốt vây quanh, mọi thứ sẽ tốt dần theo. Hiểu cái câu "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" không phải chỉ dành riêng cho đối tượng con người, nó cũng áp dụng cho sự vật sự việc. Ví dụ: một rừng cây già thì thường có nhiều cây to
    SV cũng chính vì vậy có rất nhiều thời gian, nhưng ! Bảo làm cái gì thì bận lắm, này nọ, ... là không được ! Đó là tâm lí ngại khó, ngại va chạm - giao tiếp !
    SV đã bao giờ nghĩ "săn lùng tri thức" chưa ? Hay chỉ đợi chờ các bài giảng trên giảng đường ? Có bao giờ lo sợ "ra đời" ? Sắm "đao" hành tẩu "giang hồ" không ?
    Con hổ gẫy chân vẫn có thể săn mồi, người đói cũng có thể săn mồi, đêm tối cũng có kẻ săn mồi, ... sinh viên có thể không ? mà săn cái gì ?
    SV phải bỏ ngay cái suy nghĩ lệch lạc: ra trường phải đi làm công ty này nọ. Thực tế với mức lương bèo bọt 3tr, 5tr thì sống sao ở HN ? Trong khi "thực tế" có rất nhiều ngành nghề kiếm chục, trăm, triệu vnd ? Tại sao phải quỵ lụy đi "xin" viêc? Xã hội, thực tế thiếu việc sao ? Lắm thầy giỏm, nhiều thợ thơ ? Cuộc sống phải do mình làm chủ, đừng bao giờ chê việc ! Mọi việc đều có giá trị và có thể đổi sang giá trị tài chính !
    SV có dám tiêu tiền ? Đa số sợ hết "tiền tháng", thế thì khác gì người đi câu, muốn câu cá to mà không chịu bỏ tí xíu nào, một con cá con nào ? Nếu thế, tỉ số lợi nhuận là ***/0 = vô cùng - siêu siêu lơi nhuận ?
    Khó - lúc nào cũng khó bởi vì ai cũng suy nghĩ như nhau, đi chung một con đường dễ rồi dẫn đến chật chội - rồi con đường đó trở thành con đường khó.
    CHỐT lại cho các bạn sinh viên muốn đó là CHỦ ĐỘNG ĐI SĂN CƠ HỘI !
    happy

  9. #19
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi mbed
    Phương thức hoạt động như Kitstater mình nhận thấy rằng sắp hết thời rồi, đối với Trung Quốc (đặc biệt), Việt Nam thì mô hình như Kitstater khó có cửa tồn tại, chỉ cần nhìn thấy được ý tưởng, nhu cầu ứng dụng, xu hướng khả quan, rồi với đội ngũ trí thức sẵn có, mã nguồn opensource chia sẽ nhiều, tìm tòi, ngâm cứu ra sản phẫm giải pháp tương tự, như vậy nhà đầu tư lựa chọn con đường như vậy chắc cú, bằng cách đưa ra dự án có các yêu cầu mong muốn của mình cho một doanh nghiệp tạo ra một loạt sản phẫm hoàn chỉnh, Hoặc nhà đầu tư xây dựng một nhóm để phát triển dự án.Người Việt Nam luôn muốn làm chủ sản phẫm của mình, có tên tuồi thương hiệu của riêng mình trên sản phẫm đó, không muốn sản phẫm có tên tuối thương hiệu là của chung.
    Hàng giá rẽ của Trung Quốc cũng gần như hết thồi rời, ngoại trừ những mặt hàng chủ chốt đặc biệt cần thiết,chính vì hàng hóa giá rẽ của Trung Quốc khó tiêu thụ được nữa cho nên nền kinh tế Trung Quốc lao dốc( chưa nói đến nguyên nhân, vai trò tư tưởng chính trị).Riêng về hàng điện tử của các hãng nỗi tiếng không phải công nghệ của người Trung Quốc làm ra, nhưng người Trung Quốc bán với gia rẽ hơn là do thị trường của họ quá lớn, nhân công rẽ, máy móc hiện đại, luôn gia công ra số lượng hàng loạt rất lớn , Người kinh doanh Trung Quốc rất biết cách phối hợp với nhau, họ kinh doanh mặt hàng linh kiện điện tử, đơn đặt hàng với nhà sản xuất với số lượng hàng trăm ngàn, hàng tỷ đơn vị, cho nên có được cái đơn giá rất thấp, với thị tường rộng lớn, nên không lo ngại việc khi lấy vào số lượng đơn hàng hóa lớn có tiêu thụ được hay không?. Với nguồn phân phối lớn như Trung Quốc thi lượng tiêu thụ trong trong một thời gian ngắn đã một phần thu lại phần vốn bỏ ra, còn lại là phần lợi nhuận trong lượng hàng hóa còn lại họ bán với giá rẽ bằng 70% đến 80% so với thị trường, họ thường sử dụng cách thức này để đánh bại các nguồn hàng khác, chưa nói đến lượng sản phẫm dư thừa muốn bán giá bao nhiêu cũng được.
    Mình cũng đã làm sản phầm điện tử, và mình khẳn định đủ sức cạnh tranh sản phẫm tương tự của Trung Quốc khi nhập về Việt Nam, đương nhiên phải có sự sáng tạo,trí tuệ và chiến luộc của mình.Mặt dù vẫn lấy linh kiện hay gia công bên Trung Quốc.
    Ở đoạn đầu, có lẽ do sự bảo hộ bản quyền ở Việt nam chưa được tốt lắm?
    Mọi người thường lo sợ bị "nhái" ?
    Hay chưa có "sáng tạo" gì đáng gọi là bản quyền ?

  10. #20
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi NguyenHung77
    Có cách để trải nghiệm thực tế ! Rất nhiều ...

    Khó - lúc nào cũng khó bởi vì ai cũng suy nghĩ như nhau, đi chung một con đường dễ rồi dẫn đến chật chội - rồi con đường đó trở thành con đường khó.
    CHỐT lại cho các bạn sinh viên muốn đó là CHỦ ĐỘNG ĐI SĂN CƠ HỘI !
    happy
    Bạn phân tích rất hay, mình có thể hiểu được phần nào,
    Nhưng nếu mình thử đứng ở góc độ SV trẻ, lại càng thấy mông lung ... khó thật !

 

 
Trang 2 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 06:11 AM. Diễn đàn sử dụng vBulletin® Phiên bản 4.2.5.
Bản quyền của 2018 vBulletin Solutions, Inc. Tất cả quyền được bảo lưu.
Ban quản trị không chịu trách nhiệm về nội dung do thành viên đăng.